VVYSP – Chương 10 – Cổ độc Miêu Cương

Vào lúc hoàng hôn, Chu Nhược Lan cảm thấy tinh thần đã khá hơn một chút, nàng để cho Tuyết Yến dìu đỡ ra ngoài đi dạo. Đi đến viện tử, Chu Nhược Lan thấy lão bộc nhân đang ngồi dưới đất ngẩn người, ánh mắt trống rỗng, biết ông ta lo lắng chuyện thiếu gia mất tích.

Nàng nhẹ giọng hỏi: “Lão nhân gia, trạch viện một nơi lớn như thế này, chỉ một mình ông trông nom sao?

“Ai, lão gia phu nhân vì chữa bệnh cho thiếu gia, hầu như tán hết gia tài. Sau khi bọn họ qua đời, chẳng có ai muốn lưu lại chỗ này. Lão gia phu nhân đối đãi ta ân trọng như núi, đáng tiếc ta tuổi già sức yếu, mắt lại kém, không thể chiếu cố tốt thiếu gia, thật xin lỗi lão gia phu nhân a”, lão bộc nhân nước mắt ngang dọc.

“Lão nhân gia…” Chu Nhược Lan muốn an ủi lão hai câu, nhưng không biết nên nói gì cho phải. Nàng ngẩng đầu nhìn về nơi xa, vừa lúc nhìn thấy ngoài cửa lớn không đóng kín, một cây đại hòe thụ, nửa bên phải từng chiếc lá lả tả rơi xuống đất, nhưng bên trái lá cây vẫn xanh tươi tốt, thật cảm thấy quái dị, “Cây đại hòe thụ ở cửa kia gần đây có bị động vào hay không?” Nàng chuyển hướng đề tài.

“Không có, cây đại lão thụ này ở đấy đã được mấy chục năm rồi, cho tới bây giờ không có ai động tới nó”, lão bộc nhân trả lời một câu, nhưng vẫn ngây người tại chỗ.

Chu Nhược Lan dường như minh bạch điều gì, nói: “Tuyết Yến, ngươi đi tìm người của chúng ta tới đây, đào đất ở bên phải cây hòe thụ  này lên”.

Tuyết Yến tuy không biết công chúa làm như vậy có dụng ý gì , chính nên đi. Một lát sau, dẫn mấy người về đến nơi, bắt đầu đào. Sau lớp đất được đào sâu mấy thước, bày ra thi thể nam nhân bị chôn ở đấy.

Lão bộc nhân được gọi đến nhận rõ, “Thiếu gia…Thiếu gia nha….” Lão gục ở trên người thi thể gào thét đau đớn, một hồi lâu, tiếng khóc cuối cùng ngừng lại, mọi người định đến nâng dậy, thấy lão bộc nhân hoàn toàn bất động nằm rạp ở đó, khí đã tuyệt.

“Đúng là một vị gia nô trung thành”, Chu Nhược Lan thở dài nói.

“Công chúa, làm sao người biết dưới tàng cây có chôn thi thể Từ thiếu gia?” Tuyết Yến hết sức tò mò.

“Hiện tại cũng không phải mùa thu, đại thụ lại rụng rất nhiều lá, hơn nữa chỉ một bên lá rơi xuống, đó nhất định là do rễ cây bị phá hư gây nên. Từ Lâm bệnh tật nhiều năm, đột nhiên thất tung, khả năng lớn nhất có thể tính chính là bị người sát hại, mà hung thủ giả trang dáng dấp hắn đợi chúng ta đến. Chắc Hung thủ giết người vào ban đêm, rồi vùi lấp thi thể ở gần đây, sẽ không bị người phát hiện, có thể nói thần không biết quỷ không hay”, Chu Nhược Lan phân tích nói.

“Công chúa, người thật sự quá thông minh”, Tuyết Yến bội phục sát đất.

Chu Nhược Lan buồn bã cười, bi thanh nói: “Từ thiếu gia hẳn là vì ta mà chết, ta thật sự hổ thẹn với linh hồn Lệ phi nương nương ở trên trời a”.

“Công chúa, người đừng tự trách, Từ thiếu gia bệnh nặng triền miên, có lẽ chết đối với hắn mà nói cũng là một loại giải thoát”, Tuyết Yến an ủi nàng.

Nhược Lan suy ngẫm một chút, sai đi những người trong cung. Nàng lệnh riêng Tuyết Yến đi vào thôn tìm mấy vị tráng hán, cho ngân lượng nhiều hơn chút, mời bọn họ vào lúc buổi đêm tĩnh lặng bí mật khai quan, đem thi thể Từ  Lâm chôn chung một chỗ với Lệ phi, thuận tiện mai táng luôn thi thể của lão bộc nhân ở bên cạnh đấy.

——–

Sau khi ngủ mê suốt mười hai canh giờ, Dương Mộng Hoàn cuối cùng cũng mở mắt, nhưng vẫn thấy chóng mặt nhức đầu, tức ngực khó chịu. Không Không Không, Lý Dao Hồng và Trầm Hà Lâm chung quy cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Hoàn ca ca, huynh dọa chết chúng ta”, khuôn mặt căng thẳng của Hà Lâm cuối cùng cũng dãn ra tươi cười.

“Ta đây làm sao vậy?” Dương Mộng Hoàn mờ mịt nói.

“Ài, tiểu tử ngươi, cũng không biết gặp người nào ám toán, dược tính vừa mới tiêu trừ, ngươi trước tiếp tục nằm một chút đi, chờ hoàn toàn thanh tỉnh rồi hãy nói”, Không Không Không dẫn theo Dao Hồng và Hà Lâm đi ra.

———

Đêm đã khuya, trăng tàn như câu, Tuyết Yến đem đồng tâm tỏa mà Nhược Lan giao cho nàng để vào vạt áo của Từ Lâm. Hắn và Lệ phi song song nằm ở trong mộc quan, thần tình hai người đều rất an tường, có lẽ Từ Lâm lúc đối diện với cái chết không có chút sợ hãi, ngược lại vui vẻ chấp nhận ra đi. Có thể hắn đã biết người yêu tương tư sầu khổ đang ở trên cầu Nại Hà chờ đợi cùng hắn tương hội?

Vùi lấp mộc quan dưới hoàng thổ, bia mộ lập lên lần nữa. Tuyết Yến ở trước mộ nặng nề dập lạy ba cái, “Nương nương, an giấc đi, ngài và Từ thiếu gia sống không thể cùng phòng, cuối cùng sau khi chết có thể cùng huyệt, chỉ mong hai người kiếp sau có thể làm một đôi ân ái phu thê, đầu bạc đến già”.

———

Cùng lúc đó, ở Bạch phủ kinh thành.

“Tiểu tử ngốc, ngươi đang ngắm trăng đấy à?” Không Không Không nghĩ tới chuyện Mông hãn dược, nửa đêm không ngủ được, nên đi dạo chung quanh, lại thấy Dương Mộng Hoàn không nghỉ ngơi ở trong phòng mà đang xuất thần ngắm trăng trên trời.

“Cha nuôi, Nhược Lan đi mấy ngày rồi không có tin tức, con đột nhiên có một dự cảm không rõ, không biết có xảy ra chuyện gì không”, Dương Mộng Hoàn chau mày.

“Phủi phủi phủi, ít nói lời gở này đi, Lan nha đầu có một đám người trong cung phụng bồi, có thể có chuyện gì. Nên quan tâm lo nghĩ chuyện của mình đi, ngươi đã hồi tỉnh hoàn toàn chưa?” Không Không Không giơ năm ngón tay ra quơ quơ trước mắt chàng, “Đây là mấy ngón tay?”

“Con không sao, chỉ là đầu còn chút cháng váng, không biết là mê dược gì mà lợi hại như vậy”, Dương Mộng Hoàn nỗi lòng chồng chất.

“Ngươi giấu Tàng bảo đồ ở đâu, khiến cho tặc nhân phải ra về tay không?” Không Không Không đột nhiên nhớ tới chuyện quan trọng nhất này.

“Thật xin lỗi cha nuôi, Hoàng thượng căn dặn con không thể để cho bất cứ ai trông thấy Tàng bảo đồ, thứ cho con không thể cho biết”, Dương Mộng Hoàn trong giọng nói mang theo áy náy, nghĩ lại liền hỏi: “Ngài làm sao biết Tàng bảo đồ không bị trộm đi?”

“Vậy nó có can hệ gì đến chuyện ngươi có thể lấy được ngoại sinh nữ bảo bối của ta không, theo như ta thấy, giữ  được cái mạng nhỏ vẫn quan trọng hơn a, hắc hắc, đương nhiên nếu vạn vô nhất thất mà không giấu được lâu. Tiểu tử  ngươi là người có đầu óc, hẳn cũng biết làm việc đôi khi phải uyển chuyển cân nhắc nặng nhẹ chứ nhỉ”, Không Không Không gật gù đắc ý.

Dương Mộng Hoàn nghe lão nói như thế, chân mày giãn ra, trên mặt có một tia tiếu ý thản nhiên.

Không Không Không không hỏi chuyện Tàng bảo đồ nữa, ngược lại hỏi: “Đêm đó chúng ta uống rượi với nhau, ngươi đi vào phòng ta sau có phát hiện ra cái gì dị thường không?”

Dương Mộng Hoàn cố gắng hồi tưởng, lắc đầu nói: “Không có, con tiến vào phòng sau đó thấy cha nuôi đợi không được đã uống rượu trước rồi, liền tự mình uống một chén, lại đem rót đầy vào chén của cha nuôi. Một lúc sau thì cha nuôi trở về”.

“Đợi một chút, ngươi nói ta đã uống rượu trước, ngươi làm sao biết được?” Không Không Không rất nghi ngờ.

“Lúc đó chén rượu của cha nuôi ở trên bàn chỉ còn lại có phân nửa, tất  nhiên trước đó đã uống nửa chén”, Dương Mộng Hoàn cười nói.

“Ta cuối cùng cũng hiểu rõ”, Không Không Không vỗ đầu một cái, “Ta nói ngươi thế nào lại đúng lúc đến uống bôi rượu bị hạ dược kia đi. Hóa ra là tặc nhân sử dụng quỷ kế, trước đó hắn rót ra nửa bôi rượu, sau đó ngươi nhìn thấy tự  nhiên tưởng ta đã uống bôi đó, liền dùng bôi kia để uống”.

“Nguyên lai là như vậy”, Dương Mộng Hoàn bừng tỉnh hiểu ra, “Tặc nhân kia đối với chuyện trong phủ rõ như  lòng bàn tay, vậy sẽ không…”

“Ai?” Không Không Không cảm thấy như có người đang ở chỗ tối, đột nhiên quay đầu lại, chỉ thấy bóng cây chập chờn đầy sân, mà chẳng thấy bóng người nào cả.
———————

Mấy ngày sau, Tiêu Tuyết Quân, Tuyết Yến cùng Chu Nhược Lan về đến Bạch phủ ở kinh thành. Trên đường trở về độc tính lại phát tác trong nội thể Chu Nhược Lan, mặc dù được Tiêu Tuyết Quân cấp cứu, nhưng thể trạng của nàng càng xấu hơn, không muốn để cho Hoàng thượng biết chuyện này, nên ở trước mặt những cung nhân kia nàng miễn cưỡng tươi cười, cho đến lúc đón nhận ánh mắt thâm tình cùng thương nhớ của Mộng Hoàn, nàng chung quy chống đỡ không được, té hôn mê ở trong  lòng chàng.

“Nhược Lan”, “Lan tỷ tỷ”, “Lan nhi”, bên trong phủ nhất thời loạn làm một đoàn

Nàng trúng cổ độc Miêu Cương, mau để cho nàng nằm xuống, ta dùng châm cấp cứu lần nữa”, Tiêu Tuyết Quân vội la lên.

Dương Mộng Hoàn ôm Nhược Lan vào phòng, cẩn thận đặt nằm ở trên giường, tất cả mọi người canh giữ một bên, khẩn trương nhìn Tiêu Tuyết Quân đem kim châm cắm vào yếu huyệt trước ngực Nhược Lan. Ngay cả Lý Dao Hồng cố tình không quan tâm tới Tiêu Tuyết Quân, cũng không có hỏi thăm nàng vì sao lại ở chung một chỗ với Nhược Lan.

Mồ hôi trong suốt lăn xuống từ trán Chu Nhược Lan, nàng vẫn nằm mê man như cũ. Trầm Hà Lâm lấy ra khăn tay lau mồ hôi cho nàng, mắt rơm rớm lệ. Dương Mộng Hoàn lòng càng đau nhức, toàn bộ tim như bị xé ra từng mảnh.

Hồi lâu, Tiêu Tuyết Quân thu hồi kim châm, chậm rãi đứng dậy, “Nếu cha ở đây thì tốt rồi, y thuật của ta hãy còn kém xa”, Vẻ mặt nàng đầy ảo não, “Có lẽ phải qua một hai canh giờ Chu cô nương mới có thể tỉnh lại, chúng ta đi ra ngoài trước đi, lưu lại Tuyết Yến chăm sóc là được”.

Tiêu Tuyết Quân đem chuyện đã xảy ra trong mấy ngày liên tiếp nói cho mọi người, Lý Dao Hồng cũng giải khai từng cái thắc mắc trong lòng nàng.

“Tiêu cô nương, có thể mời lệnh tôn xuất sơn lần nữa không?” Dương Mộng Hoàn hỏi.

“Nói ra thật xấu hổ, hiện tại ngay cả cha ta ở phương nào ta cũng không biết”, Tuyết Quân thuyết minh ngọn nguồn, ngày đó trong lúc liệu độc cho Tuệ Chân Tử bị người của U Linh Mê Cung nhảy ra quấy rầy về sau Tiêu Thiên Nghi nguyên khí đại thương, lại sợ nơi ở đã bị cừu gia phát hiện, nên suốt đêm mang theo nữ nhi tìm kiếm chỗ khác để ẩn cư, từ đó về sau, ông ta yêu cầu Tuyết Quân chuyên tâm học tập y thuật, nữ thừa phụ nghiệp hành y cứu đời. Mấy tháng trước, Tiêu Thiên Nghi biết được một vị lão hữu ở phủ Đại Đồng thân mắc trọng bệnh, liền để cho Tuyết Quân thay mình đi trước chẩn trị, cũng giao cho nàng một phong thơ căn dặn sau khi đến nơi có thể mở ra xem.

Tuyết Quân xem thư mới biết được phụ thân cứ như thế mà ẩn cư, ngay cả nàng cũng không muốn gặp. Tuyết Quân không có nơi để đi, sau khi trị liệu cho vị thế bá kia xong, nàng được thế bá giúp đỡ, mở một y quán ở ngay đấy. Do y thuật của nàng cao minh, lại trí tuệ thiện lương, nhân duyên vô cùng tốt, rất nhanh trở thành nữ hoa đà danh tiếng phủ mười dặm tám hương, thôn trang phụ cận cầu y giả nối liền không dứt, lúc này mới cùng Chu Nhược Lan vô tình gặp gỡ ở Lưu gia trang.

“Lão gia, vị Cao công tử lại tới”, Gia đinh Trương Phúc báo lại.

“Cái tên gia hỏa này khiến người chán ghét này, quả nhiên da mặt thật dày”, Lý Dao Hồng đứng lên “Tạch” liền hướng đi ra ngoài cửa. Cao Tự Viễn trước đã đến ba lần, mỗi lần đều gặp phải Lý Dao Hồng không chút lưu tình chế giễu, hắn cũng không tức giận, ngượi lại phe phẩy chiết phiến cười hì hì, ngâm vài câu thi từ, lấy dung mạo Lý Dao Hồng làm một số văn chương, sau cùng còn thêm vào một câu: “Cô nương xấu tính giống như ngươi vậy, tương lai như thế nào gả đi ra ngoài? đáng tiếc tư dung tuyệt sắc này”, đem Lý Dao Hồng tức giận đến mày liễu dựng thẳng, mắt hạnh trừng trừng.

“Dao Hồng, Cao đại ca nhiều lần tới tìm Nhược Lan, nhất định là có chuyện quan trọng, muội sao có thể đối với người ta như thế”, Dương Mộng Hoàn đưa tay ngăn cản nàng, giành đi ra ngoài trước.

Cao Tự Viễn đang khí định thần nhàn đứng ở trước cửa chờ, mang nụ cười trên mặt như có như không.

“Cao đại ca, xin lỗi, tiểu đệ chậm trễ”, Dương Mộng Hoàn bày tỏ áy náy.

“Vị nghĩa muội kia của ngươi tính tình thật nóng nảy a”, Cao Tự Viễn ha hả cười lớn.

“Cao đại ca, Nhược Lan vừa mới về, nhưng nàng…”, Dương Mộng Hoàn do dự có nên nói ra sự  thật với Cao Tự  Viễn hay không.

“Hiền đệ mặt mày ủ rũ, hay là Chu cô nương gặp phải kiếp nạn gì rồi?”  Cao Tự Viễn nhìn thấu manh mối.

Dương Mộng Hoàn bị chạm đến chỗ đau, đành đem chuyện Nhược Lan trúng độc nói cho hắn biết. Nguyên nhân trúng độc Mộng Hoàn không nói, Cao Tự Viễn cũng không hỏi nhiều, chỉ là hỏi thăm tường tận bệnh trạng trúng độc của Nhược Lan.

Sau nghi nghe xong hắn trầm ngâm giây lát rồi nói: “Gia mẫu yêu thích thu thập các loại đan được danh quý khắp thiên hạ, bà từng cho ta một viên Thiên hương tục mệnh hoàn, để phòng khi cần đến. Hiện tại nếu sinh mệnh hiền muội đang nguy, tự nhiên ta đem tặng cho hiền muội, mặc dù không biết có thể thuốc đến bệnh hết không, nhưng ít ra có khả năng giảm nhẹ triệu chứng trúng độc”.

“Điều này… ý tốt như thế này…” Dương Mộng Hoàn vô cùng cảm kích.

Cao Tự Viễn khoát tay chặn lại, nói: “Nếu đã xem ta là đại ca, thì vạn lần đừng khách khí, ta đây liền trở về lệnh cho hạ nhân đưa đến”, hắn nói xong vội vã đi.

“Thiên hương tục mệnh hoàn?” Tiêu Tuyết Quân vẻ mặt không thể nào tin nổi.

“Tiêu cô nương biết rõ loại dược này?” Dương Mộng Hoàn hỏi.

Tiêu Tuyết Quân nói: “Ta nghe cha nói qua, hơn hai mươi năm trước, trên giang hồ có một vị Bách Hoa Ma Nữ, am hiểu lấy các loại hoa tươi bào chế thành đan dược cứu mệnh vô cùng kỳ diệu, còn giúp cha ta cứu sống không ít người. Nhưng về sau tung tích Bách Hoa Ma Nữ đột nhiên biến mất, các loại thần đan diệu dược cũng theo đó không còn tồn tại nữa. Thiên hương tục mệnh hoàn đối với người trúng độc xác thực rất có công hiệu, chính là không biết vị Cao công tử đây tại sao lại có loại kì dược này”.

“Ai biết tâm hắn muốn ai bài cái gì, vạn nhất căn bản không phải là Thiên hương tục mệnh hoàn gì, mà là…”, Lý Dao Hồng còn chưa nói xong, Trương Phúc đã cầm theo vào một cái bình sứ nhỏ mà Cao Tự Viễn sai người mang đến.

Tiêu Tuyết Quân nhận lấy mở nắp bình ra, đổ dược hoàn ra lòng bàn tay, chỉ thấy một viên dược hoàn trong suốt, tựa như một quả thủy tinh cầu nho nhỏ.

“Có đúng là Thiên hương tục mệnh hoàn không?” Dương Mộng Hoàn vội vàng hỏi.

Tiêu Tuyết Quân lắc đầu nói: “Ta cũng chỉ là nghe nói, thật sự chưa thấy qua hình dạng dược hoàn như thế nào”.

“Ta thấy không nên tin cái tên Cao Tự Viễn đó, chúng ta không biết thân phận thật sự của hắn, cũng không biết rõ là địch hay là bạn, nếu như mục đích của hắn không phải cứu người mà là hại người, Lan tỷ hoàn toàn hết thuốc chữa”, Lý Dao Hồng vẫn rất cảnh giác với Cao Tự Viễn.

“Nhưng là, nếu dược hoàn là thật, chẳng phải chúng ta đã bỏ lỡ cơ hội cứu người à?” Trầm Hà Lâm cũng rất gấp gáp.

Tiêu Tuyết Quân cũng không nắm chắc biện pháp, “Dương đại ca cảm thấy thế nào?”

Dương Mộng Hoàn cũng khó xử, mãi lâu mới mở miệng: “Ta thấy Cao đại ca không giống như tiểu nhân âm hiểm…”

“Huynh thật dễ tin người, huynh chịu thiệt còn chưa đủ nhiều sao”, Lý Dao Hồng kêu la.

“Thôi đừng có tranh cãi nữa, nghe lão nhân gia ta nói một câu, tạm thử một lần, vạn nhất có vấn đề gì để ta ứng phó”, Không Không Không vẫn trầm mặc từ nãy lên tiếng.

“Được rồi, liền nghe tiền bối”, Tiêu Tuyết Quân nói.

Dương Mộng Hoàn và Trầm Hà Lâm đều gật đầu bày tỏ đồng ý, Lý Dao Hồng không thể làm gì khác hơn là không nói, buồn bực đứng một  bên.

Bên trong phòng Chu Nhược Lan, Dương Mộng Hoàn ngồi vào bên giường, muốn đưa dược hoàn vào trong miệng nàng, nhưng Nhược Lan đang ở giữa trạng thái hôn mê vả lại vô cùng đau đớn, cắn chặt hàm răng run rẩy, miệng căn bản mở không ra!

Dương Mộng Hoàn chẳng cần nghĩ nhiều, liền đem viên dược bỏ vào miệng mình chầm chậm nhai vỡ, sau đó hôn đôi môi anh đào của Nhược Lan, dùng đầu lưỡi khêu mở hàm răng của nàng, đem toái dược (viên dược đã được nhai vỡ) đi vào trong miệng nàng.

Hành động coi bên cạnh như không có người này khiến cho những người đứng xem tại chỗ đều ngây dại, Trầm Hà Lâm cùng Lý Dao Hồng nội tâm ngũ vị lẫn lộn. Không Không Không hé miệng cười trộm. Tuyết Yến kinh hãi há to miệng, nhanh chóng quay mặt qua chỗ khác. Tiêu Tuyết Quân lén nhìn Dao Hồng, khuôn mặt cũng biểu tình phức tạp.

Không khí ngưng đọng cơ hồ làm người ta hít thở không thông, không biết qua bao lâu, một thanh âm trong trẻo khiến bầu không khí một lần nữa trong lành trở lại: “Quả nhiên là linh đan diệu dược, độc tính đã tiêu trừ hơn phân nửa rồi”, đây là Tiêu Tuyết Quân vì Chu Nhược Lan bắt mạch sau đó phát ra tiếng kêu vui mừng.

Published in: on 04/03/2011 at 9:11 sáng  Để lại phản hồi  
Tags:

The URI to TrackBack this entry is: https://thamvien.wordpress.com/2011/03/04/ch%c6%b0%c6%a1ng-th%e1%bb%a9-m%c6%b0%e1%bb%9di-chin-mieu-c%c6%b0%c6%a1ng-c%e1%bb%95-d%e1%bb%99c/trackback/

RSS feed for comments on this post.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: